Kiến trúc Hồng Kông (P3)

Những tác phẩm kiến trúc nổi tiếng của Hồng Kông không phải chỉ là những cao ốc chọc trời của các tập đoàn kiến trúc lớn, của các cây đại thụ kiến trúc thế giới như Ming Pei, như Norman Foster… mà còn là nhiều tác phẩm nổi tiếng của thế hệ kiến trúc sư ít tuổi hơn và trung niên như Nelson K. Chen (sinh năm 1954), Simon s. M. Kwan (sinh năm 1941), Anthony Ng (sinh năm 1947) và Rocco Sen – Kee Yim (sinh năm 1952). Những kiến trúc sư này có nhiều tác phẩm nổi tiếng xây dựng rải rác khắp các khu vực Hồng Kông, thậm chí còn “chen vai thích cánh” với cả các kiến trúc sư lớn tầm cỡ thế giới ở ngay cả các khu vực quan trọng nhất của thành phố này.
Chắng hạn Rocco Sen – Kee Yim xây dựng toà nhà tháp City Bank ngay cạnh toà nhà Ngân hàng Trung Hoa của Ieoh Ming Pei (năm 1992); Anthony Ng đặt vươn ra biển, một quần thể kiến trúc dành cho sự phát triển các bến phà Hồng Kông (HYF Ferry Pier Development Hongkong, 2002) ngay gần sát toà nhà Ngân hàng Hồng Kông – Thượng Hải của Norman Foster. Anthony Ng còn là tác giả của các phương án quần thể ở cao cấp Tung Chung Town Centre (1997) và khối nhà ở Housing Development ở khu Tseung Kwano (1997).
Nelson K. Chen đã tạo nên ấn tượng mạnh chỉ với một số công trình cao không quá 3 tầng: Trường học Quốc tế Hong Lok Yuen (mặt đứng được tạo thành bởi một hệ mạng khung vuông rất nổi bật) và khách sạn Silvermine Beach (có hình khối dật khấc tạo thành một hệ không gian giàu tính nhịp điệu).
Trong khi đó, Simon s. M. Kwan lại thành công lớn với các tác phẩm kiến trúc sau đây:
– Caroline Center (1992), một kiến trúc cao tầng bằng kính màu xanh lam, có điểm xuyết ở phần giữa mặt đứng và hai cánh biên những dải băng xen kẽ bêtông và kính để tạo điểm nhấn và làm sinh động cho cả khối nhà.
– Trường nghệ thuật biểu diễn Hồng Kông (Hongkong Academy for Performing Art, 1985), một cấu trúc hợp khối, được design khéo léo từ tổng thể đến các thành phần, rất giàu sức biểu hiện.
– Trường đại học Khoa học và Công nghệ Hồng Kông (1992), một quần thể kiến trúc đặt trên triền núi ở khu vực vịnh Nước Trong, có khối chính là một cánh cung kiến trúc hình nửa tròn, ở phần giữa có lối vào chính hướng ra quảng trường lớn phía Tây. Gắn bó với toà kiến trúc này là 2 hệ trục kiến trúc lớn, hướng Bắc Nam là các khối nhà học, phòng thí nghiệm, giảng đường, thư viện và nhà thi đấu thể dục thể thao, hướng Đông Tây là khối sinh hoạt, ký túc xá sinh viên và nhà ở của giáo sư, bể bơi ngoài trời và sân bóng đá. Trường đại học này có thể chiêu sinh 10.000 sinh viên, có bố cục không gian đẹp và thích hợp với địa hình, hình thức trong sáng do sử dụng 3 hình thái hình học là nửa tròn, tam giác đều và vuông làm chủ đạo.
Một điểm mạnh dạn khác của kiến trúc Hồng Kông là cảnh quan kiến trúc đô thị có chất lượng cao, gặt hái được nhiều thành tựu và đứng vào loại thứ hạng cao về mật này trên thế giới. Nói như vậy không đồng nghĩa với việc Hồng Kông không có mặt trái, đã có lúc ở Hồng Kông xuất hiện những cao ốc “không có kiến trúc sư” và có những ngôi nhà bên phía Cửu Long như chỉ chực đổ xuống thành gạch vụn. Người nước ngoài đã gọi một sô nhà cửa của Hồng Kông là kiến trúc “không có tên họ”.
Hồng Kông trước đây là một đô thị thuần tuý nói tiếng Anh và tiếng Quảng Đông, còn hôm nay ờ đây người ta có thể nói lưu loát cả tiếng Bắc Kinh. Nhiều người, từ làu, đã phát hiện ra vai trò quan trọng của Hồng Kông về các khía cạnh khác nhau. Chảng hạn, Thái tử Charles của nước Anh đã từng rất quan tâm đến kiến trúc Hồng Kông, mỗi lần nghe tin Thái tử sắp sang Hồng Kông là Nhà đương cục Hồng Kông (cũ) lại cuông lên và lo “làm sao cho bộ mặt kiến trúc Hồng Kông khỏi làm chướng tai gai mắt Thái tử”. Riêng ớ Trung Quốc, có một nhà chính trị lỗi lạc đã phát hiện ra tầm quan trọng cúa Hồng Kông về tất cả mọi mặt; đó là ông Đặng Tiểu Bình. Bằng chứng là từ cách đây 25 năm, ông đã đặt ngay sát phía Bắc đô thị Hồng Kông một đối cực là đô thị Thâm Quyến. Ông cũng là người đặt cơ sở của việc Hồng Kông sống trong một môi trường mới “một đất nước, 2 chế độ”, tạo đà để Trung Hoa lục địa “đổ cái bóng đỏ của mình” lên đất Hồng Kông tráng lệ.