Tạ Hách một hoạ sĩ với triết lý về nghệ thuật đã phản ánh tư tướng của các nhà phê bình và các nhà mỹ học thủa ban đầu mà hầu như những tác phẩm của họ đã bị thất lạc hầu hết. Cuốn “Cổ hoạ phẩm lục” của ông bao gồm các nguyên lý của hội hoạ Trung Quốc. Nguyên tắc đầu tiên gọi là “khí vận động” để chỉ không khí tổng thể của người hoạ sĩ và diễn tả sự hoà hợp giữa cá nhân với tiến trình tự nhiên. Những điển lệ còn lại nhấn mạnh trên tầm quan trọng của việc rèn luyện người nghệ sĩ trong những kĩ thuật truyền thống của hội hoạ Trung Quốc, sao cho họ có thể cách tân nhưng vẫn giữ không mất dấu truyền thống.
Nghệ thuật viết chữ đẹp (Thư pháp) phát triển song hành với hội hoạ và thường thì một hoạ gia xuất sắc cũng đồng thời là một thư pháp gia lỗi lạc. Dùng một thứ cọ, các thư pháp gia phát triển những lỗi chữ viết cho phép họ thao tác tự do, thoải mái, trong những giây phút cảm hứng xuất thần có thể tạo nên những hiệu quả thẩm mỹ một cách ngẫu nhiên khiến cho thư pháp của họ có ý nghĩa vượt qua ý nghĩa của những chữ mà họ “vẽ” ra. Trong thư pháp, ta thấy Khí hay Năng lượng được bộc lộ rõ nét.
Tạp kỹ trở thành một loại nghệ thuật biểu diễn bắt đầu xuất hiện ở thời nhà Tần. Tạp kỹ Trung Quốc có đầy đủ phong thái, ý vị, hứng thú phương Đông. Nó bắt nguồn trong dân gian, là nghệ thuật được nhào nặn và sáng tạo trong cuộc sống thường ngày và thực tiễn sản xuất của nhân dân Trung Quốc. Tạp kỹ nguyên thuỷ không đơn thuần biểu hiện vẻ đẹp hoặc biểu hiện tình tiết, nội dung mà điều chủ yếu nhất là thể hiện kỹ năng của con người. Các kỹ nãng lao động nguyên thuỷ như bắt cá, săn bắn, leo cây… đều nuôi dưỡng mỗi loại kỹ xảo của tạp kỹ. Vì thế lao động sáng tạo ra nhân loại đồng thời cũng sáng tạo ra tạp kỹ.
Ca hát dàn gian là cách gọi chung của nghệ thuật hát nói Trung Quốc, nó thông qua biểu diễn hát nói của phương ngôn truyền miệng, dùng các thủ đoạn nghệ thuật âm nhạc, vũ đạo phụ hoạ để tuyên truyền lịch sử, chứa đựng tình cảm, phản ánh sinh hoạt xã hội đồng thời có tác dụng truyền bá tri thức và giải trí nhân sinh. Nghệ thuật ca hát dân gian ở Trung Quốc lưu truyền cho dến nay khoảng 400 loại với nhiều loại hình khác nhau như tướng thanh, bình sách, hát văn của miền Bắc và bình thoại, hát nói, ca khúc Tứ Xuyên ở miền Nam được coi là gần gũi nhất với con người.
Đào khí tên gọi chung của mọi vật dụng bằng đất nung, gốm, sứ, là những đào khí tinh tuý nhất của Trung Quốc hầu như luôn có chút gì mang tính hồn nhiên ngẫu phát về chúng đặc biệt là những vật dụng làm ra vào thế kỷ XII cho triều đình Bắc Tống và Nam Tống. Những vật dụng thường thấy là chén, bát, tô với hình thức đơn giản nhưng vẫn tinh mỹ, được tráng men dày với màu thuần nhã, có nhiều vết rạn li ti sau khi được nung trong lò. Giống như với thư pháp, những hiệu ứng ngẫu nhiên của loại sứ men rạn này cao hơn là những loại đồ sứ được vẽ tỉ mỉ với những hình ảnh li ti và nhiều màu sắc.
Tinh thần luôn tìm tòi và khám phá sau đó được áp dụng một cách tinh tế đó là những dặc trưng, những lý tưởng của các nghệ sĩ Trung Quốc qua hàng ngàn năm. Họ đã tìm nhiều phương cách khác nhau để bảo lưu những yếu tố của truyền thống tư tưởng và công nghệ Trung Quốc trong một thế giới luôn đổi thay quanh mình và sáng tạo nên một truyền thống có sức sống bền bỉ và đầy hào hứng đã tồn tại hơn bốn ngàn năm lịch sử của đất nước đông nhất thế giới này.