Trong mười năm gần đây, thế giới nói chung và giới kiến trúc nói riêng thừa nhận Fumihiko Maki như một khuôn mặt lớn của kiến trúc đương đại, đặc biệt là vào năm 1993, lúc Maki đồng thời nhận hai giải thướng cao quý nhất trong ngành kiến trúc: giải thướng Pritzker (giải thưởng Nobel trong kiến trúc) 1993 và Huy chương vàng UIA (Hội liên hiệp kiến trúc sư quốc tế) 1993. Bút pháp của Fumihiko phong phú và nhất quán, công trình của ông ở Nhật, ở Cộng hòa liên bang Đức, ở Mỹ đều gây ấn tượng hết sức sâu sắc cho mọi người và cá tính trong các tác phẩm kiến trúc của ông được thể hiện rõ nét, xác định một thế giới kiến trúc đặc thù của riêng ông, khiến ông có một vị trí đặc biệt trong các “kiến trúc sư toàn cầu” – các kiến trúc sư có vai trò lớn trong kiến trúc của hôm qua, hôm nay và ngày mai.
Quá trình học tập kiến trúc của Maki có một bề dày đáng trân trọng:

Kiến trúc sư Fumihiko Maki 1

1952: Nhận bằng cử nhân kiến trúc ở Trường đại học tổng hợp Tokyo, nơi ông đã là học trò của Kenzo Tange.
1953: Tốt nghiệp thạc sĩ kiến trúc ở Học viện nghệ thuật Cranbook, Michigan, Hoa Kỳ
1954: Nhận bằng thạc sĩ kiến trúc Trường đại học tổng hợp Harvard, Hoa Kỳ.
1956: Làm trợ lý giáo sư kiến trúc Trường đại học tổng hợp Washington ở Saint Louis, Hoa Kỳ.
1962 – 1965: Làm việc ở Khoa nâng cao trình độ thiết kế của Trường đại học Harvard, Hoa Kỳ.
Từ năm 1965 trở đi, Maki trở về Nhật Bản thành lập Văn phòng thiết kế Maki và các cộng sự, liên tục trong 30 năm liền, cho xuất xưởng và xây dựng những tác phẩm có chất lượng cao và càng ngày càng trở nên có uy tín. Mang trong mình tố chất của hai nền văn minh lớn là Nhật Bản và Hoa Kỳ, Maki đã vẽ nên những đồ án không ngừng gây kinh ngạc cho thế giới.
Cho đến khi Maki nhận hai giải thưởng lớn nhất trong kiến trúc, ông và cộng sự của ông đã thiết kế kiến trúc cho 30 địa điểm ở Tokyo và ngoại vi, 10 nhà ở hoặc nhà ở cãn hộ, hai tòa đại sứ, bốn trường đại học tổng hợp, hai trường phổ thông, ba công trình Văn hóa, hai cung thể dục thể thao, ba trụ sở cơ quan và ba công trình thương mại.
Trong hoạt động sáng tạo của Maki, ông đã đối đầu với những nhiệm vụ thiết kế – những chương trình – đa dạng và ông cũng đã thành công trong bố cục thiết kế những công trình đa công năng đó.
Khó có một bài viết nào – trừ khi có một quyển sách chuyên luận – mà có thể mổ xẻ hết những khía cạnh đa diện của tư tưởng thiết kế của Maki; và thiết tưởng, đối với một bậc thầy của kiến trúc hiện đại như ông, ta phân tích và cảm nhận được một phần ý nghĩa trong nét vẽ của ông cũng đã rất bổ ích.
Tòa nhà TEPIA (có tên kết hợp giữa hai chữ Technology (công nghệ, kỹ thuật) và Utopia (không tưởng) là một công trình, khi thiết kế, mong muốn tìm đến một hình mẫu đặc trưng của nền công nghệ Nhật Bản ngày nay. Tất cả tòa nhà là một mạng lưới ô vuông, với môđun xác định là 1,45 X l,45m, dù là kim loại hay là kính (kim loại được coi là một trong những vật liệu cơ bản của công nghiệp cơ khí hiện đại và có độ phản quang thích hợp). Điểu đó cũng tạo ra vẻ huy hoàng của nghệ thuật tạo hình của tòa nhà,
tòa nhà như nhẹ hơn và luôn luôn phát sáng. Sự tách biệt nhẹ giữa kết cấu với tường và cửa sổ tạo giới hạn không gian làm tăng hiệu quả thẩm mỹ của chất lượng không gian. Những chi tiết kiến trúc được thiết kế khiến cho người ta tưởng chúng là những đồ dùng trang trí cho tòa nhà. Có nhà bình luận đã cho rằng: “Chắc chắn TEPIA luôn luôn là công trình kiến trúc tuyệt hảo cho các thế hệ sau này đánh giá”.
Hai công trình thể thao nổi tiếng nhất của Fumihiko Maki trong thời gian gần đây đề cập đến là Cung thể dục thể thao ở Fujusawa (1984) và Cung thể dục thể thao Trung tâm ở Tokyo (1990). Cả hai công trình đểu bộc lộ tài nghệ bậc thầy của việc tạo khối và việc dùng vật liệu kim loại cho mái, tạo được những hình ảnh đầy ấn tượng và giàu kịch tính. Maki đã quan tâm đến cả sự cân bằng lẫn tính năng động của tổng thể công trình. Cung thể dục thể thao ở Fujusawa có hình thức phong phú đến nỗi khi quan sát, người ta thấy nó giống như con tàu vũ trụ, hoặc con bọ cánh cứng, hoặc là cái mũ của các kỵ sĩ.
Trong một phương án dự thi gần đây của Fumihiko Maki về một quần thể thể thao (gồm một nhà đua xe đạp, nhà thi đấu môn bơi và nhảy cầu) cho khu vực thể dục thể thao Olympic năm 2000 ở Berlin, đề án của ông đã nổi bật bởi nhưng ưu điểm sau đây:
– Vế mặt quy hoạch đô thị: tác giả đã phân chia và kết nối họp lý các khu vực công năng như khu thể thao, khu thương mại, khu văn hóa, khu sử dụng công cộng, khu giao thông…
– Đột xuất được khối thể dục thể thao, đặc biệt là khối nhà đua xe đạp, coi đó là điểm nhấn quan trọng, đặc biệt chú trọng sự tạo dáng phóng khoáng của mái với hình thức hữu cơ nhằm tạo nên một sức sống cho công trình.
Tòa nhà Spiral của Maki thiết kế gần đây ở Tokyo cũng là một bằng chứng mới chứng tỏ ông là một người luôn luôn theo chủ nghĩa hiện đại dứt khoát. Tòa nhà đa công nâng này vừa nhấn mạnh tính hình học và lại vừa mang đậm tính chất trữ tình.
Fumihiko còn một mối quan tâm khác là mong muốn luôn luôn sáng tạo nên những tỷ lệ con người, ví dụ trong tác phẩm Viện nghiên cứu Sandoz ở thành phố Tsukuba, có bố cục là một khối khép kín, mọi không gian mở được quy tụ về một cái sân trong có tạo hình phong cảnh bằng hình học.
Trong quần thể công trình 1SAR Bureau Park của Maki đặt ở Munich, Cộng hòa liên bang Đức, tác giả đã đáp ứng được những yêu cầu của khách hàng là tạo nên được một hệ thống không gian linh hoạt, sao cho kiến trúc thật gắn bó với môi trường cảnh quan ở vùng Bắc Đức. Với cách bố cục cả một tổng thể lớn theo nguyên tắc thống nhất và biến hóa, có những công trình lớn đã dùng một hệ mái kép, mái phía trên nghiêng lên vừa cách nhiệt lại vừa gây cảm giác mảnh nhẹ, tinh khiết.